Ở tuổi 82, Yohji Yamamoto vẫn làm việc với sự khao khát của một người không bao giờ chấp nhận sự lặp lại. Bộ sưu tập Thu-Đông 2026 là minh chứng rõ nhất cho điều đó: quen thuộc về tinh thần, nhưng luôn tươi mới trong cách diễn giải.
| 📌 Tóm tắt nhanh |
|---|
| 👘 Cảm hứng từ kimono được tái diễn giải, thông qua kỹ thuật quấn, xếp lớp và thay đổi tỷ lệ trang phục. 🧵 Các chất liệu dệt cao cấp chiếm vai trò chủ đạo, bao gồm lụa crêpe, linen, flannel, damask và da. ✂️ Kỹ thuật dựng phom thay thế yếu tố trang trí, với các đường may ẩn và những nếp rủ mang tính điêu khắc. 🌊 Các tham chiếu đến Hokusai xuất hiện ở những thiết kế cuối, kết nối bộ sưu tập với lịch sử nghệ thuật Nhật Bản. 🌍 Cuộc đối thoại giữa Nhật Bản và châu Âu tiếp tục được khai thác, kết hợp trang phục truyền thống với kỹ thuật may đo phương Tây. 👤 Chủ đề về sự bền bỉ sáng tạo theo thời gian được nhấn mạnh, phản ánh hành trình sáng tạo không ngừng của Yamamoto ở tuổi 82. |
Điểm khởi đầu của mùa này là chiếc kimono, tuy nhiên không phải theo nghĩa phục dựng hay trưng bày. Yamamoto xem đó là một trang phục sống động, có thể tháo rời, dịch chuyển, quấn lại, nới lỏng và tái dựng bằng đôi tay giàu kinh nghiệm của ông. Những thiết kế trên sàn diễn vẫn mang đậm dấu ấn đặc trưng, trong khi chất liệu: lụa crêpe, vải lanh, gấm, dạ nỉ, da và vải kẻ caro giữ vai trò dẫn dắt câu chuyện một cách tự nhiên.
Yohji Yamamoto Thu-Đông 2026 đặt trọng tâm đặc biệt vào kết cấu bề mặt. Mắt người xem không thể dừng lại ở một chỗ. Một chiếc áo khoác tối màu mở ra để lộ kết cấu kỳ công bên trong, một chiếc váy đổ theo đường chéo rồi đổi hướng qua các lớp xếp nếp, một chi tiết may đo biến mất gần như hoàn toàn, chỉ để lại dấu vết mờ của cấu trúc cũ. Đây là một trong những điều thú vị khi xem show của Yohji Yamamoto, bạn không thể nắm bắt một bộ trang phục chỉ qua một ánh nhìn. Phải quan sát thật kỹ, bạn mới nhận ra rằng thiết kế phụ thuộc rất ít vào những thủ thuật cắt may thông thường.

Nhiều thiết kế trông như được quấn quanh cơ thể hơn là may theo lối truyền thống. Đường may khó lòng tìm thấy, vải dựng cao ở một bên vai hoặc thả nhẹ từ phía sau. Chân váy mở ra thành những đường cong mềm mại, áo khoác trông có vẻ nặng nề nhưng không hề cứng nhắc. Dù che phủ gần như từ cổ đến mắt cá chân, nhưng những bộ quần áo này không tạo cảm giác bó buộc. Chúng gợi lên sự tự do, không phải qua việc phô diễn da thịt, mà qua đường cắt.

Gần đây Yamamoto thường nhìn lại di sản của mình, điều khiến nhiều người hâm mộ lo ngại ông sắp rời xa thương hiệu. Trong bộ sưu tập lần này, sự kế thừa cũng được gợi lên, nhưng nhẹ nhàng và vui tươi hơn hẳn. Danh họa Katsushika Hokusai là tham chiếu chủ đạo, đặc biệt ở những thiết kế cuối show khi các họa tiết in bắt đầu xuất hiện. Sự lựa chọn này hoàn toàn có lý. Hokusai làm việc cho đến tận cuối đời, liên tục chỉnh sửa tác phẩm của mình và hướng về phía trước. Yamamoto dường như bị thu hút bởi hình mẫu đó, coi tuổi già không phải là sự rút lui mà là cơ hội cống hiến không ngừng.
Tham chiếu Hokusai còn nhấn mạnh cuộc đối thoại giữa Nhật Bản và châu Âu, chủ đề Yohji Yamamoto khai thác suốt nhiều thập kỷ mà chưa bao giờ cạn kiệt. Một số áo khoác gợi nhắc đến trang phục lịch sử phương Tây qua phần gấp ở lưng hay mảng vải quấn làm thay đổi toàn bộ ấn tượng tổng thể. Một chi tiết giống đai obi xuất hiện trên thiết kế kết hợp da và len. Họa tiết kẻ caro kiểu punk đặt cạnh vải kẻ caro truyền thống lại tạo ra sức mạnh hoàn toàn khác. Trong bộ sưu tập này, không chi tiết nào tồn tại chỉ để làm đẹp mà tất cả đều có lý do rõ ràng.









